- Khốn kiếp! - Một tay đỡ lấy Hương Huyền, Hữu Bằng
dùng cánh tay còn lại đập mạnh con dơi xuống đất, con vật bị đập trúng
đầu giãy chết liền nay lập tức. Như chưa hả cơn giận, Hữu Bằng còn
dùng chân đá mạnh vào bức tường trước mặt.
- Hương Huyền... - Thanh toán xong con vật, Hữu Bằng quay
sang nhìn vợ. Vì quá khiếp đảm, cô đã ngất đi! Nhẹ đặt Hương Huyền nằm
trên giường, nhìn cô xanh xao trong cơn mê, cổ bị hằn sâu vết răng
dơi, Hữu Bằng ân hận quá. Anh không ngờ nạn nhân đầu tiên của phát
minh này lại là người vợ yêu quý của anh.
- Ui da... - Tiếng Hương Huyền rên khẽ.
Hữu Bằng mừng rỡ nằm lấy tay cô:
- Hương Huyền ơi! Em tỉnh rồi sao?
- Con dơi đâu rồi... - Tâm trí vừa tỉnh lại, Hương Huyền lập tức nhớ đến nhớ đến con vật đã tấn công mình.
- Anh đã đập nó chết rồi... Nhưng nó làm sao mà tấn công em được. Anh đã nhốt nó rất kỹ. - Hữu Bằng đỡ cô dậy.
- Tại em bắt nó. - Đưa mắt nhìn xác con dơi bết máu dưới chân tường, Hương Huyền hạ giọng.
- Bắt nó? - Hữu Bằng lạ lẫm. - Tự nhiên em bắt nó làm gì?
- Em muốn giết nó đi. - Giọng Hương Huyền như muốn khóc. -
Dù em biết làm như vậy anh sẽ không vừa ý. Nhưng em thà bị anh giận
chứ không thể để anh phát minh ra loạt sinh vật khủng khiếp này.
- Em ngây thơ quá! - Nhẹ vuốt tóc Hương Huyền, Hữu Bằng cười
trìu mến. Anh không giận em cũng như em không thể huỷ phát minh của
anh khi chỉ giết con dơi ấy. Với công trình trong tay, anh vẫn còn có
thể tạo ra những con dơi khác kia mà...
Em đúng là ngây thơ thật áp mặt vào tay chồng, Hương Huyền
cười như con nít. - Chẳng những không cản được anh mà còn bị con dơi
tấn công ngược lại. Ôi! Nó thật là hung hãn. Em vừa mở cửa lồng là nó
đã tấn công ngay. - Nói đến đây sợ quá, Hương Huyền khóc nấc lên.
Hữu Bằng nhẹ vuốt tóc cô:
- Thôi đừng sợ nữa. Mọi chuyện đã qua rồi. Ngày mai... anh
sẽ cho em uống nhiều sắt và axit pholic để bù lại lượng máu đã mất đi.
Bây giờ,em ngủ đi, anh sẽ dỗ cho em ngủ nhé.
- Nhưng anh phải hứa với em huỷ bỏ phát mình của mình. - Nắm lấy tay Hữu Bằng, Hương Huyền nài nỉ. - Hứa đi anh!
- Anh không hứa được. - Hữu Bằng lắc đầu. - Em biết để phát
minh ra công trình này, anh và Tony Hải đã mất nhiều công sức và tiền
bạc. Anh không thể nào huỷ bỏ trong một giây...
- Rồi anh sẽ phải trả giá cho hành động của mình. - Nước mắt
ứa ra, Hương Huyền nói trong bất lực và Hữu Bằng thở hắt ra. Anh
không muốn làm cho vợ phải buồn. Nhưng cũng không thể huỷ bỏ tâm huyết
của mình cho cô vừa lòng được.
° ° °
Lặng lẽ đến bên bàn thờ đốt một nén nhang cho vợ rồi đến bên con ngồi xuống, Hữu Bằng vẫn không tin những gì xảy ra là sự thật.
- Không, anh không bao giờ tin là Hương Huyền đã chết đâu.
Tất cả chỉ là một giấc mơ, một cơn ác mộng hãi hùng. Ngày mai này, khi
tỉnh lại, anh vẫn thấy mình ngồi trên bàn, vui mừng với thư mời cộng
tác của viện hàn lâm.
- Phải, tất cả sẽ được làm lại từ đầu. Sẽ không có sự xuất
hiện của Tony Hải. Mà dù có anh cũng nhất định sẽ không nhận lời của
hắn. Để đừng bao giờ tồn tại một phát minh gớm ghê đầy tội lỗi, để
Hương Huyền của anh mãi là cô vợ trẻ, hiền lành, nhân hậu bên chồng và
Nguyệt Cầm, đứa con khờ của anh không phải lìa xa mẹ khi vừa tròn một
ngày tuổi.
- Nhưng... đã muộn rồi. Dù có gào thét, có khóc la ân hận
trọn kiếp này anh cũng không thể nào làm gì được nữa. Vĩnh viễn anh đã
mất đi người vợ yêu quý nhất của đời mình. Vĩnh viễn không bôi xoá
khỏi lương tâm một niềm cắn rứt đau thương...
Nhớ hôm ấy, giải quyết xong bài toán hóc búa trong phương
trình minh hoạ, Hữu Bằng hài lòng đóng khung công thức cuối cùng. Vừa
đứng lên định thông báo tin mừng cùng Tony Hải thì điện thoại reo
vang:
- A lô... - Anh trả lời với một tâm trạng đầy hưng phấn.
Nhưng... bên kia đầy bây, giọng của má anh hoàn toàn trái ngược.
- Alô... là má đây. Hữu Bằng! Con về mau, Hương Huyền đã chuyển dạ rồi.
- Sao? - Hữu Bằng ngạc nhiên quá đỗi. - Đã chuyển bụng rồi
à? Hãy còn hơn một tháng nữa kia mà? - Rồi anh lo lắng... - Cô ấy có
bị té ngã không?
- Không! - Giọng bà gấp rút. - Tự nhiên lúc chiều sang ăn
cơm với má, vợ con bỗng la đau bụng rồi vỡ ối. Má đưa nó vào bệnh viện
xong là gọi điện cho con ngay. Hiện bác sĩ đang thăm khám cho Hương
Huyền trong phòng đó. Hữu Bằng ơi... liệu vợ con có chuyện gì không?
Sao má lo quá.
- Không có chuyện gì đâu. - Hữu Bằng bình tĩnh. - Cô ấy sanh
non... hiện nay vẫn có nhiều người sanh thiếu tháng như thế mà đứa bé
vẫn khoẻ mạnh thông minh. Má đừng lo quá!
- Ừ thôi. Má vào với nó đây.
Bà cúp máy lâu rồi mà Hữu Bằng vẫn còn cầm mãi cái ống nghe.
Trấn an mẹ nhưng sao lòng anh hồi hộp quá. Tự nhiên sao lại sanh non?
Sức khoẻ của Hương Huyền tốt lắm kia mà...
- Tôi có chuyện gấp phải về sớm đây. - Thông báo với cô thư
ký xong, Hữu Bằng chạy như bay ra cửa. Không kịp chờ thang máy, anh
phóng luôn xuống bốn tầng lầu bằng cầu thang bộ. Tự mình lái chiếc
Toyota, anh chạy thẳng vào bệnh viện.
- Hữu Bằng. - Đang nhấp nhỏm trước cửa phòng cấp cứu vừa
thấy bóng anh, bà Tịnh chạy ra ngay. - Vợ của con có vấn đề rồi. Bác
sĩ phải quyết định mổ gấp bỏ mẹ, cứu con... nhưng mẹ chưa có ý kiến.
- Má nói gì? - Chiếc cặp rơi xuống đất, Hữu Bằng nghe như có
tiếng sét nổ trong đầu. - Tại sao lại có chuyện như vậy được.
- Má không biết. - Bà khóc nức nở. - Gọi điện cho con xong,
nghe bác sĩ báo thế, tâm trí má rụng rời, còn không dám ký vào tờ cam
đoan cùng cô y tá.
Nhẹ tay đẩy mẹ sang bên, Hữu Bằng xăm xăm bước vào phòng cấp cứu. Một cô y tá trông thấy anh chạy lại ngay:
- Xin lỗi, anh có phải là chồng của cô Hương Huyền không ạ?
Nếu phải, xin nhanh chóng ký vào giấy cam đoan để chúng tôi tiến hành
phẫu thuật. Tình trạng đã nguy cấp lắm rồi.
- Tôi muốn gặp bác sĩ điều trị. - Hữu Bằng vẫn bước đều. - Tôi muốn biết điều gì đã xảy ra cho vợ tôi?
- Có chuyện gì ồn ào thế? - Một vị có lẽ là bác sĩ trưởng
khoa, nghe tiếng ồn vội bước ra với vẻ khó chịu. Rồi chợt thấy Hữu
Bằng, ông ta đổi ngay thái độ. - Ồ! Hữu Bằng,cậu đi đâu mà nét mặt
căng thẳng thế?
- Thái Tuấn! - Nhận ra bạn học cũ, Hữu Bằng mừng rỡ, chụp
mạnh lấy vai Thái Tuấn. - Hương Huyền là vợ tôi, cậu nói mau đi!
Chuyện gì đã xảy ra?
- Hương Huyền là vợ cậu ư?... - Gương mặt Thái Tuấn lộ vẻ lo
lắng. - Tớ thật cũng không biết giải thích thế nào với cậu về tình
trạng của vợ cậu bây giờ.
- Tại sao? - Hữu Bằng nôn nóng.
Thái Tuấn thở ra một hơi dài:
- Vì bệnh của vợ cậu... tớ chưa từng được học. Có một sự
phân huỷ máu rất là lạ đang diễn ra với tốc độ nhanh trong người Hương
Huyền.
- Nghĩa là...? Một cái chết dần vì mất máu đang đến với Hương Huyền ư? - Hữu Bằng nhanh chóng hiểu ra sự việc.
Thái Tuấn lặng lẽ gật đầu. Hữu Bằng lại kêu lên:
- Thế sao cậu không cho truyền máu?
- Vô ích! - Thái Tuấn lắc đầu. - Tôi cũng đã nghĩ đến cách
này và làm thử. Nhưng... tốc độ tan máu rõ ràng xảy ra nhanh hơn nếu
có sự xuất hiện của máu lạ vào người. Qua xét nghiệm... tình trạng tan
máu kia có thể lan truyền đến thai nhi. Nên việc làm duy nhất hiện
nay là phẫu thuật gấp cứu con bỏ mẹ
- Không, tôi không tin... tôi không đồng ý. - Như một người
bị mất tích, Hữu Bằng hét lớn. - Các người chưa tận dụng hết khả năng.
Bằng mọi giá phải cứu Hương Huyền. Tôi cam lòng mất con để còn cô
ấy...
- Hữu Bằng... bình tĩnh lại. - Đặt tay lên vai Hữu Bằng,
Thái Tuấn ôn tồn. Tôi hiểu cậu... nhưng... đã bó tay rồi. Tốt nhất...
bây giờ cậu hãy trở vào gặp Hương Huyền, nói với cô ấy vài câu trước
khi quá muộn.
Cánh cửa phòng phẫu thuật mở ra, vừa nhìn thấy Hương Huyền
nằm xanh xao trên giường bệnh. Hữu Bằng vội lao vào. Nắm lấy tay cô,
anh nói dồn dập:
- Hương Huyền... em đừng sợ... anh sẽ cứu em.
- Không kịp nữa đâu. - Nhẹ mở đôi mắt u hoài, Hương Huyền mỉm một nụ cười héo hắt. - Anh đừng tốn công vô ích.
- Em đừng nghĩ quẩn. - Hữu Bằng áp bàn tay lạnh giá của vợ vào mặt mình. - Bệnh của em không có gì nguy hiểm cả.
- Anh dối em làm gì? - Hương Huyền xót xa. - Đừng quên em
cũng từng là bác sĩ như anh. Chứng bệnh của em không thuốc chữa. Bởi
nó chính hậu quả của việc anh làm.
- Em nói sao? - Hữu Bằng nghe sống lưng mình lạnh toát.
Hương Huyền nhẹ chớp mi nói:
- Gần đây, thấy trong người không khoẻ, lại luôn chóng mặt,
nhức đầu, em đã tự thử máu của mình để rồi phát hiện số lượng hồng cầu
giảm đi một cách rõ ràng không nguyên cớ.
- Thế tại sao em không cho anh biết?
- Em muốn nói... nhưng dạo này anh quá bận... đi sớm về trễ,
loay hoay công việc nên quên đi mất. - Hơi thở bỗng trở nên khó khăn,
sợ mình sẽ không kịp nói hết những điều đề nghị, Hương Huyền vội nói
nhanh. - Hữu Bằng, em đã phát hiện ra... có một loài vi khuẩn được
sinh ra từ nước bọt của con dơi. Loại vi khuẩn đó phá huỷ hồng cầu...
có khả năng truyền bệnh rất cao... nguy hiểm lắm... nên... anh không
nên công bố phát minh này...
- Đừng nói nữa... - Nhận thấy mạch đập của cô yếu dần đi, Hữu Bằng lo lắng. - Anh lập tức truyền máu cứu em...
- Không kịp đâu... - Hương Huyền níu áo Hữu Bằng, khi thấy
anh dợn quay lưng. - Đừng chần chờ nữa nếu anh muốn cứu đứa con mình.
Hữu Bằng, lần cuối... anh mau hứa với em đi. Anh không được công bố
phát minh này...
- Hứa! Anh hứa với em. - Nước mắt tuôn ràn rụa lên môi, Hữu Bằng gật đầu nhanh như một con bửa củi.
Hương Huyền tặng cho anh nụ cười cuối cùng của cuộc đời mình.
- Vậy là em an tâm lắm.
Rồi cô nghẹo đầu sang bên kia, lịm dần đi. Hốt hoảng, Hữu Bằng bổ nhào ra cửa, gọi to:
- Bác sĩ... Thái Tuấn... mau cứu vợ tôi!
Các bác sĩ lập tức chạy nhanh vào phòng mổ, vây lấy Hương
Huyền, họ vội vàng làm các thủ tục cấp cứu. Một bàn tay đặt lên vai
Hữu Bằng, Thái Tuấn trầm giọng nói:
- Như vậy nhé!
Không còn đường chọn lựa, Hữu Bằng đành gật đầu trong nước
mắt. Cửa phòng phẫu thuật sập lại ngay trước mắt, ngọn đèn đỏ bật lên,
Hữu Bằng cảm nhận được rất rõ ràng. Con dao mổ lên tay Thái Tuấn vừa
cắm phập xuống tim mình đau nhói. Hương Huyền đã chết rồi... chết vì
sai lầm của chính bản thân anh...
- Oa...oa... oa...
Tiếng khóc con trẻ chợt vang cắt ngang dòng suy nghĩ của Hữu
Bằng. Cúi xuống nôi bế con lên tay, anh dịu dàng đặt bình sữa pha sẵn
vào miệng Nguyệt Cầm. Nhìn con nút một cách khó khăn, anh nghe lòng
quặn thắt.
Tội nghiệp con... cả cuộc đời không bao giờ được biết thế
nào là dòng sống ngọt ngào từ bầu sữa mẹ, cũng như sẽ không bao giờ
được gọi tiếng mẹ thiêng liêng, trìu mến như mọi người.
- Tất cả là tại ba! Hữu Bằng tự sỉ vả mình. Ba quá tầm
thường, ích kỷ, chỉ biết nghĩ đến bản thân. Nếu mẹ của con không kịp
phát hiện ra rồi dùng cái chết của mình để cảnh tỉnh, ba đã phạm một
tội tày trời, đã gây nên một thảm hoạ lớn với cuộc đời rồi. Nguyệt Cầm
ơi, con có biết... một mai khi phát minh của ba được tung ra... sẽ
không chỉ là một cái chết thương tâm của mẹ con, mà hàng trăm, hàng
ngàn người cha, người mẹ vô tội sẽ phải chết oan vì con vi khuẩn bất
ngờ này. Mẹ con thật ra không chết oan đâu... Hương Huyền... anh nhất
định không làm em thất vọng.
Nhẹ nhấc bình sữa ra khỏi miệng Nguyệt Cầm, Hữu Bằng âu yếm
đặt con xuống nôi, cất giọng ấu ơ cho nó ngủ rồi đứng lên. Đến bên bàn
thờ vợ, anh thành khẩn đặt một nén nhang.
- Từ nay sẽ không còn phát minh cũng như không tồn tại một
Hữu Bằng nào trên thế gian này nữa. Hương Huyền em vừa ý không, anh
đốt bỏ công thức của mình đây.
Ngọn lửa loé lên trong phút chốc đã thiêu rụi cái công trình
chưa công bố thành tro. Tâm huyết, công sức bao ngày tan biến trong
chớp mắt, nhưng Hữu Bằng không cảm thấy buồn, thấy tiếc. Lương tâm
phần nào thanh thản với ánh mắt long lanh trong sáng của Hương Huyền
trong di ảnh.
Bước đến bàn viết một bức thư trao trả toàn bộ tài sản cho
Tony Hải, Hữu Bằng quyết định từ bỏ thế giới danh vọng của mình. Tìm
đến một làng quê yên bình, sống đời gà trống nuôi con, xa vòng danh
lợi. Những tưởng sẽ sống yên bình với con thơ. Đem hết sức mạnh cống
hiến cho nhân loại như một chút cũng lao chuộc lại lỗi lầm.
Thế nhưng... cuộc đời không dễ dàng tha thứ cho những lỗi lầm trong dĩ vãng của Hữu Bằng.
Sau bao năm nằm yên trong cơ thể Nguyệt Cầm, con vi khuẩn năm xưa bừng sống dậy, tiếp tục gieo rắc kinh hoàng...
......
Câu chuyện đã kể hết lâu rồi, vậy mà... Kỳ Phương vẫn ngồi
yên bất động. Sao như huyền thoại, hoang đường không tin được. Người
đàn ông đang ngồi trước mặt anh đây, trông hiền từ, nhân hậu thế,
không ngờ lại là chủ nhân của một phát minh tàn nhẫn, rùng rợn nhất.
Ông đã là thủ phạm giết chết vợ mình. giờ lai sắp trở thành đao phủ
giết luôn đứa con gái yêu thương duy nhất trong cuộc đời ông.
Ông đáng giận hay đáng thương Kỳ Phương không thể nhận xét
thế nào cho đúng. Cả hai chăng? Ông đáng bị lên án, bị nguyền rủa,
nhưng cũng đáng thương, đáng được thông cảm lắm. Thế mới biết có những
sai lầm không thể nào sửa chữa. Chỉ một chút cạn suy là ân hận một
đời.
- Kể với cậu, tôi không mong nhận được sự đồng tình hay
thương hại. - Giây lâu trong im lặng, ông chợt cất giọng trầm buồn. -
Dù không hề cố ý... tôi cũng trở thành kẻ sát nhân gián tiếp giết chết
vợ, con mình... và cả một trăm sáu mươi người vô tội khác.
- Bác sĩ nói sao? - Kỳ Phương giật thốt người sợ hãi. - Không lẽ... Nguyệt cầm và những người kia...
- Phải... - Không để Kỳ Phương nói hết câu, ông đã gật đầu
cướp lời. Một khi những cơn tan máu vượt khỏi tầm kiểm soát, tất cả
phải chết... một cái chết oan ức tức tưởi như Hương Huyền ngày xưa
vậy.
- Không có thuốc gì... cách gì cứu được sao? - Kỳ Phương tự
biết mình hỏi một câu thừa. Nhưng ý nghĩ Nguyệt Cầm cùng những người
vô tội kia phải chết làm anh tối tăm mặt mũi.
- Tôi đã làm đủ mọi cách. Nhưng... ngả đầu ra sau ghế, ông
nói trong tuyệt vọng. - Chẳng thể nào ngăn chặn sự phát triển và huỷ
diệt con vi khuẩn ấy. Nó sẽ còn lan rộng... lây truyền nếu chúng ta
không cương quyết một lần dứt bỏ đi.
- Dứt bỏ nó... - Kỳ Phương chợt rùng mình sợ hãi. - Bác sĩ... lẽ nào... ông đành tâm giết họ ư?
- Tôi thật không thể nhẫn tâm. Nhưng... gục đầu vào lòng bàn
tay, ông ngập ngừng giây phút. - Bây giờ ngoài cách này, tôi không
còn nghĩ ra cách nào hay hơn được. Nếu không ngăn chặn, dập tắt
ngay... e số người phải chết còn tăng mãi.
- Tàn nhẫn quá! Kỳ Phương cắn nhẹ môi mình. Nghĩ đến một
ngày phải đưa Nguyệt Cầm vào cõi chết, tim Kỳ Phương đau nhói.,
- Bác sĩ... - Nắm lấy tay ông, anh van vỉ. - Ông đừng vội
thất vọng, bỏ cuộc sớm như vậy. Hãy cố tìm xem, may ra còn có cách cứu
vãn tình hình.
- Không còn cách nào khác hơn đâu. - Nhẹ gõ tay xuống bàn
tay Kỳ Phương, ông lặng người đi trong nỗi đau tất nghẹn. - Anh bạn
trẻ, anh không cần phải van xin, an ủi ta cứu người đâu. Hơn cả cậu,
khi đi đến quyết định này, tôi đã ray rứt, suy nghĩ kỹ. Dù không
thương đám người kia, tôi cũng phải nghĩ đến Nguyệt Cầm. Nó là con gái
của tôi, đứa con duy nhất cậu biết không?
Đọc được những nỗi ray rứt trong ánh mắt khổ đau đầy tuyệt vọng của ông, Kỳ Phương thở ra một hơi dài:
- Rồi ông định... giết họ bằng cách nào? Ông sẽ phải trả lời ra sao trước pháp luật?
- Tôi sẽ không giết họ cũng không làm gì cả. Tôi chỉ nhốt họ
vào một căn phòng thật kín, để họ không hút được máu người. Một khi
không còn máu, họ sẽ phải tự chết thôi.
- Còn Nguyệt Cầm...ông cũng sẽ... dùng cách này ư? - Kỳ Phương nghe lòng thảng thốt.
- Phải. - Hướng mắt nhìn con, ông trìu mến nói. - Tôi sẽ cho con tôi một liều thuốc an thần, rồi cùng ra đi với nó.
- Sao? - Kỳ Phương nhảy nhổm. - Bác sĩ... ông sẽ... tự vẫn
ư? Không... tôi không đồng ý cho ông làm một việc tiêu cực như thế.
- Tôi không tiêu cực. - Môi hé nụ cười buồn, ông đặc tay lên
vai Kỳ Phương thân mật. - Tôi đã nghĩ kỹ lắm rồi. Với bao nhiêu tội
lỗi đã gây ra, tôi thấy mình có chết đi cũng chưa đền đủ đâu.
- Đúng. - Kỳ Phương nhìn thẳng vào mặt ông nghiêm khắc. -
Với một cái chết của mình, ông không đền đủ tội với những người đã
chết. Nhưng với sự sống, với tài năng của mình... ông là thiên tài
hiếm có... đừng... đừng thêm một lần phạm sai lầm.
- Thông minh xuất chúng, tài năng tột bực... - Ông bật cười
lớn. - Những danh từ đó không còn đúng với một lão già lụm cụm như tôi
nữa. Kỳ Phương, kể cho cậu nghe tất cả, tôi không phải chờ nghe cậu
cản. Tôi chỉ muốn giúp cậu hoàn thành thiên phóng sự điều tra của
mình. Cậu hãy viết tất cả lên mặt báo, rõ ràng, cụ thể từng chi tiết.
Nêu đích danh từng tên nhân vật thật. Tôi muốn... tai tiếng của mình
trở thành một tấm gương để người đời thông vào cùng suy gẫm và đánh
giá. Hy vọng nó sẽ là bài học hữu ích cho những nhà khoa học. Tiền...
tuy cần thiết, tuy không thể thiếu trong cuộc sống mỗi người, nhưng
đừng bao giờ đánh mất bản thân, bán rẻ lý trí và nhân phẩm của mình.
Ý ông đã quyết... Kỳ Phương biết mình sẽ không bao gìờ thay
đổi được nếu không tìm ra một cách giải quyết triệt để hơn.
Thế còn Tony Hải...còn cái viện nghiên cứu sinh học giả hiệu
của hắn thì sao? - Chợt nhớ đến gã người lai đã mách bảo mình, Kỳ
Phương nhất mực quan tâm. - Ông cứ để hắn mặc tình nhởn nhơ ngoài vòng
pháp luật tiếp tục gây tội sao?
- Hấn sẽ không bao giờ còn có tội nữa. - Ông mỉm cười. - Hôm
qua tôi đã viết một tờ tường trình gửi Lên Bộ tố cáo việc làm của
hắn. Với tất cả bằng chứng mà tôi đã thu thập được, tôi tin rằng,
không bao lâu nữa hắn cùng cái viện khốn kiếp kia sẽ bị trục xuất khỏi
Việt Nam.
- Ông đã hành động đúng. - Kỳ Phương tỏ vẻ thán phục. - Lẽ ra ông phải làm như thế từ lâu rồi.
- Đó cũng là một sai lầm ông thừa nhận. Vì ích kỷ, vì sợ ảnh
hưởng đến tiếng tăm, uy tín của mình tôi đã không dám đứng ra tố cáo,
vạch trần âm lưu của hắn. Để từng ấy năm trời phải sống âm thầm, trốn
tránh như một loài côn
trùng. Vì tôi mà Nguyệt Cầm phải sống trong thiếu thốn trăm bề. Làm như vậy, tôi...còn thua loài cầm thú...
Muốn nói một lời để an ủi sẻ chia cùng ông mà tìm mãi chẳng được từ nào, Kỳ Phương đành đứng lên từ tạ ra về.
Bây giờ anh có thề đặt bút một lèo viết hết thiên phóng sự,
cũng như có thể kết thúc câu chuyện "Chuyến tàu đêm" một cách dễ dàng.
Thế nhưng, Kỳ Phương biết mình sẽ chẳng viết một dòng nào. Anh không
thích một kết cục tàn nhẫn, đau thương vậy... phải tìm một kết thúc
khác, nhân bản hơn, tốt đẹp hơn. Song... anh sẽ tìm thấy ở đâu trên
bầu trời cao rộng đẹp đẽ ánh dương hồng kia có phải...?