- Thế này là thế nào? Anh mau lập tức trả lời tôi...
Xấp bản in bị ném mạnh xuống bàn, giám đốc Trần đùng đùng giận
dữ. - Tên Kỳ Phương đó, hắn chết gí chỗ nào? Tại sao anh không tìm
liên lạc. Anh có biết... báo Tia chớp đã sụt mất một nửa số lượng rồi
không?
Đón nhận cơn thịnh nộ của giám đốc, Khải Văn chỉ biết cúi đầu
im lặng. Dù biết rõ mình đã bị giám đốc mắng oan. Số lượng báo bị giảm
hoàn toàn do lỗi của Kỳ Phương. Hắn đã không gởi về toà soạn dù chỉ
là một dòng tin nhỏ.
Nhưng... anh lại không thấy phật lòng, cũng không nghe giận thủ
trưởng một chút nào. Cơn phẫn nộ của ông là hoàn toàn đúng, vì ngay
chính bản thân mình, Khải Văn cũng giận Kỳ Phương kinh khủng. Không nể
tình hắn là đồng nghiệp thân thiết, anh đã mắng hắn là tên vô trách
nhiệm từ lâu. Thừa biết sự sống còn của tờ báo nằm trong tay mình. Vậy
mà cứ mãi nhởn nhơ cùng trời xanh nước biếc....
- Tôi gia hạn cho cậu hai ngày nữa phải tìm gặp Kỳ Phương và
bắt hắn giao bài ngay. Bằng không thì cả anh, cả hắn... đều biến khỏi
mắt tôi đi. - Chờ giây lâu, vẫn không nghe Khải Văn hứa hẹn gì, giám
đốc Trần quyết định ra tối hậu thư.
Điều này... xem ra khá bất công đối với Khải Văn. Anh không nhịn được, bật thành lời:
- Giám đốc Trần, ông thật là vô lý. Tại sao lại ghép tôi chung
với Kỳ Phương chứ? Tôi không... - Câu nói bị cắt ngang bởi cánh cửa
được mở ra đột ngột.
Như trong chuyện hoang đường, Kỳ Phương hiện ra ngay trước mắt
mọi người sau một câu niệm chú. Vụt quên mất câu nói còn dang dở của
mình, cũng như không còn nhớ đến cơn giận hờn, Khải Văn ào lên ôm chặt
lấy Kỳ Phương mừng rỡ:
- Trời ơi, thằng quỷ, sao không chết luôn đi.
- Kỳ Phương! - Chiếc ghế bật ngửa ra sau vì cái đứng lên vội vã
đã không làm giám đốc Trần để ý. Bước lên trước môi ông chìa nụ cười
niềm nở, thân mật bắt tay Kỳ Phương như quên tuốt trận lôi đình vừa
mới xảy ra đây.
- Cuối cùng cậu cũng đã về rồi, thật là may.
- Vâng! - Đứng yên tiếp nhận sự đón chào nồng hậu, Kỳ Phương
ngập ngừng giây lát rồi khẽ nói. - Xin lỗi vì tôi đành phải để mọi người
tiếp tục thất vọng. Tôi về đây không phải để nộp bài mà là để xin
nghỉ phép một tuần.
- Nghỉ phép ư? - Miệng giám đốc Trần há tròn vo. Khải Văn cứ
ngỡ tai mình ù đi. Có nhầm không? Kỳ Phương xin nghỉ phép. Hắn muốn
chọc giám đốc nổi
xung thiên lên chắc? Thời hạn hai ngày hẳn không còn nữa. Ông
ta sẽ tống cổ ngay tức khắc gã phóng viên ngạo mạn vô trách nhiệm. Dĩ
nhiên... anh sẽ bị một miếng của hắn lây sang. Phen này... không chết
cũng bị thương thôi.
- Nghỉ phép! - Nhưng Khải Văn đã tính lầm. Không có cơn thịnh nộ nào, chỉ có gọng giám đốc chùn xuống như sợ hãi.
- Để làm gì? Nếu cậu có lý do chính đáng, tôi nhất định sẽ duyệt cho.
- Thưa giám đốc... xin ông thông cảm ký duyệt cho. Tôi xin nghỉ phép để... đưa Nguyệt Cầm đi chơi ạ?
- Hả? - Khải Văn nhảy bật lên trong lúc giám đốc Trần lại té ngồi ra ghế.
- Kỳ Phương, cậu không đùa tôi chứ?
- Tôi không dám đâu. - Nói rồi, Kỳ Phương quay ra sau gọi khẽ. -
Nguyệt Cầm vào đi em. Hãy chào giám đốc của anh và đây nữa, gã Khải
Văn đáng ghét mà anh vẫn thường kể cho em nghe đó.
- Dạ....
Bây giờ cả ông Trần lẫn Khải Văn đều tin là Kỳ Phương không
giỡn. Rõ ràng sau lưng anh vừa bước ra một cô gái đẹp tuyệt vời, cô ta
đang khép nép cúi đầu lễ phép:
- Cháu chào chú, chào anh ạ!
- À! Ra thế. Bây giờ Khải Văn mới vỡ lẽ. Anh đã hiểu vì sao
những ngày qua Kỳ Phương lười viết bài đến thế. Chỉ vì cô gái xinh đẹp
kia làm cho tâm hồn hắn mê mẩn quên hết việc đời thôi. Hừ! Bao nhiêu
người trông đợi, vậy mà hắn cứ nhởn nhơ... Bỗng nổi giận đùng đùng, quên
cả giám đốc đang ngồi trước mặt mình, Khải Văn bước lên hét lớn:
- Kỳ Phương, cậu vô trách nhiệm vừa thôi. Nông nỗi này còn xin
nghỉ phép đi chơi cùng người yêu nữa. Cậu có biết tình hình cấp bách
lắm rồi không? Cả
thành phố này đang sôi lên trước con ma hút máu người. Đêm qua nó lại tấn công giết đi hai người nữa đấy.
Sắc mặt Khải Văn khi giận trông hung dữ quá, làm Nguyệt Cầm
phải lùi về sau sợ hãi. Kỳ Phương ôm lấy vai cô trầm giọng:
- Cậu đào đâu ra cái tin con ma đêm qua vừa giết hai người hả?
- Còn đào đâu nữa? - Khải Văn ném tờ báo "Mặt trời" trước mặt Kỳ Phương.
- Lại tay phóng viên Trọng Hải. - Kỳ Phương nhặt tờ báo lên xem
qua rồi kêu lên giận dữ. - Dám công bố thông tin giả, đánh lừa công
chúng. Làm gì có chuyện đêm qua con ma tấn công ai chứ?
- Hừ! Cậu nói nghe cứng quá. Cứ như đêm qua ở cạnh con ma không bằng vậy? - Khải Văn lại hét lên.
- Sao lại không? - Hét lên rồi mới nhớ, Kỳ Phương hoảng hồn đưa
mắt ngó nguyệt Cầm. Cô như quá khiếp đảm trước cuộc cãi nhau, rút
mình vào sau cạnh cửa, đôi mắt nhìn quanh lấm lét.
- Thế thì cậu nói đi. Con ma đã làm gì đêm qua hả? - Không bỏ
qua cơ hội, như con thú đánh hơi thấy mồi ngon, Khải Văn sấn tới hỏi
luôn.
- Tớ không có thời gian tranh cãi... - Sợ bị hắn tra hỏi một
hồi sẽ lời ra những điều không đáng nói, Kỳ Phương quay sang phía ông
Trần, nãy giờ vẫn ngồi yên như phỗng để nghe hai người tranh cãi.
- Từ phút này, tôi xin nghỉ phép đúng một tuần, mong ông đồng ý.
- Nhưng... công việc ở toà soạn bề bộn lắm. - Giám đốc Trần từ
chối khéo. Cậu có thể... bàn cùng cô bạn gái thư thả một thời gian.
- Xin lỗi... Kỳ Phương cắt ngang lời. - Tôi không thể nào thư
thả được. Xin ông thông cảm, dù có phải bị đuổi việc tôi cũng phải nghĩ
thôi.
Nói rồi, không chờ đến sự gật đầu đồng ý của ông Kỳ Phương bước đến bên Nguyệt Cầm, cất giọng dịu dàng:
- Mình đi thôi em.
Cô gái bẽn lẽn, sợ hãi nằm tay Kỳ Phương bước đi rụt rè, không quên cúi đầu chào ông Trần và Khải Văn.
Vì vẫn tức giận với Kỳ Phương, Khải Văn gầm gừ với Nguyệt Cầm luôn. Sau đó cố tình nói cho anh nghe rõ:
- Cô ta đẹp thật, nhưng cũng đâu đáng để đem cả sự nghiệp tên tuổi ra đánh đổi. Đúng là thằng dại gái... dở hơi...
° ° °
-Kỳ Phương ơi, sao mọi người lại tỏ ra giận dữ với anh như vậy? Họ không thích anh đi với em có phải không?
Xe chạy được một lúc lâu, Nguyệt Cầm vẫn còn ám ảnh những lời Khải Văn lúc nãy, nên nhìn Kỳ Phương dè hỏi.
- Ồ không, không đâu! - Sợ cô hiểu lầm rồi tủi thân, Kỳ
Phương vội giải thích. - Chẳng liên quan gì đến em. Họ giận dữ vì thấy
anh ham chơi quá. Có mỗi bài phóng sự viết mãi không xong.
- Nhưng... anh sắp viết xong rồi, tại sao anh không cho họ biết?
- Hả? - Kỳ Phương giật nẩy người. - Sao Nguyệt Cầm biết anh sắp viết xong rồi?
- Em bảo anh sắp viết xong cái gì kia?
- Em chi đoán vậy thôi. - Mắt Nguyệt Cầm vẫn nhìn chằm chằm
ra phía trước rồi bất chợt kêu to. - Ôi, Kỳ Phương... anh nhìn kìa...
căn nhà mới cao làm sao! Kia... còn kia nữa... ôi hay quá! Tuyệt
quá... Sài Gòn nhiều xe chạy quá!
- Ừ! Em cứ từ từ khám phá. Còn nhiều điều thú vị lắm đấy -
Kỳ Phương thở phào ra. Hú vía! Lúc nãy nghe cô nói, anh cứ ngỡ cô đã
biết tất cả rồi. Không đâu, bác sĩ bảo đến bây giờ Nguyệt Cầm vẫn
chẳng biết gì. Thật tội nghiệp, Kỳ Phương nghĩ đến phút giây biết con
ma mà Nguyệt Cầm luôn căm thù, muốn huỷ diệt kia chính là mình. Liệu
cô sẽ ra sao nhỉ? Cú sốc này kinh khiếp quá, cô sẽ phát điên lên mất.
Không... anh đã bàn với bác sĩ rồi. Bất luận chuyện gì xảy ra đi nữa
cũng phải giấu nhẹm Nguyệt Cầm, để cô còn được sống những ngày cuối
đời mình trong hồn nhiên thanh thản.
- Đưa Nguyệt Cầm ra Sài Gòn ư? - Chưa nghe Kỳ Phương nói hết
câu, ông đã lắc đầu ngay. - Không được, phiêu lưu mạo hiểm lắm. Cậu
có biết trong giai đoạn cuối của mình, Nguyệt Cầm có thể biến thành ma
bất cứ lúc nào, trong cơn
khát máu, nó không nhận biết được ai đâu. Đi chơi với nó, cậu sẽ gặp nhiều nguy hiểm.
Kỳ Phương biết và nghĩ đến điều này, nhưng anh không sợ. Dù
có phiêu lưu trên sinh mạng của mình, anh cũng phải làm tròn lời hứa
với Nguyệt Cầm. Cô phải một lần mở rộng tầm nhìn trước khi nhắm mắt...
cũng như có được một kỷ niệm đẹp trong đời...
Những lý lẽ đầy thuyết phục của Kỳ Phương cuối cùng cũng lay
chuyển được ông Bằng. Trước khi đi, để đề phòng một tình huống có thể
xảy ra,ông đã trang bị cho Kỳ Phương năm ống tiêm đựng đầy máu, phòng
khi Nguyệt Cầm lên cơn đột ngột, với số lượng máu tiếp vào này, anh
có thể cầm cự đưa Nguyệt Cầm trở về.
- Vâng... vậy là... Kỳ Phương đã đưa Nguyệt Cầm về đến Sài
Gòn. Nhìn nụ cười rạng rỡ nở bừng trên gương mặt ngây thơ như con nít
của cô, Kỳ Phương biết mình đã hành động đúng. Hơn bao giờ hết anh cảm
thấy mình có thể chết đi để nụ cười kia tươi mãi.
- Kỳ Phương ơi, anh đưa em đi đâu vậy?
Thấy Kỳ Phương đưa mình vào một cái cổng to, có nhiều nhân
viên bảo vệ soát vé chận ngay trước cửa ra vào, Nguyệt Cầm sợ hãi
nhưng Kỳ Phương trấn an ngay:
- Đừng lo, đây là nơi đầy thú vị đấy.
Mặc dù hai viên soát vé chẳng nói gì, Nguyệt Cầm vẫn sợ hãi
nép sát vào người Kỳ Phương, trước nhiều cặp mắt mỉm cười thông cảm.
Cô gái đẹp này trông quê quá. Chắc mới đi thành thị lần đầu thôi.
Thường khi, nếu phải đi với một cô gái vụng về, quê mùa như
Nguyệt Cầm, chắc Kỳ Phương phải thẹn lắm. Nhưng... lần này lại không,
Kỳ Phương chẳng xấu hổ chút nào. Ngược lại, anh còn thấy tự hào, thấy
mình thêm vững chắc bên một tâm hồn quá đỗi ngây thơ và bé bỏng.
- Khu vui chơi giải trí lớn và đẹp nhất Sài Gòn đấy. - Bước
hẳn vào trong rồi, Kỳ Phương mới quay sang bảo Nguyệt Cầm.
Bây giờ mới nhận ra vẻ hoành tráng, xinh đẹp của khu giải trí, Nguyệt Cầm mở to đôi mắt sững sờ.
- Đẹp quá! Nằm mơ em cũng không ngờ thế gian này tồn tại một
nơi xinh đẹp như thế này. Kỳ Phương, anh nhìn kìa... những đứa bé kia
làm gì quay tròn trên chiếc máy bay như vậy hả?
Cô hỏi lớn quá làm khách đi ngang phải ngoái đầu nhìn lại,
tội nghiệp cô gái đẹp... cả chiếc đu quay cũng không biết nữa.
- Đi theo anh. - Kỳ Phương chợt nắm tay Nguyệt Cầm, dẫn cô
bước vào một phòng thời trang gần đó, lựa mua một bộ đồ thật đẹp, anh
bắt cô thay ngay rồi dẫn cô đi tham quan du lịch.
Trong bộ đồ moden hợp thời trang và thanh nhã do Kỳ Phương
chọn, Nguyệt Cầm đẹp lên một cách bất ngờ. Bây giờ nhìn cô không ai có
thể ngờ đấy là một cô gái quê mới lần đầu đi thành phố. Bước chân cô
ngập ngừng, khập khiễng với đôi giày mới... đáng yêu hơn kiểu cách các
cô gái thật thành làm duyên gấp trăm gấp vạn lần.
- Em dùng thử cái này đi.
Mua một cây kem, Kỳ Phương dịu dàng trao cho Nguyệt Cầm.
Không nghi ngại gì, cô đưa vào miệng cắn ngay, ăn luôn lớp vỏ bọc bên
ngoài.
- Ôi! Kỳ Phương vội đưa tay ngăn lại, anh từ tốn mở bao và giải thích với cô cách ăn như thế nào cho gọn.
- Dạ em hiểu... Nguyệt Cầm gật đầu nhưng cứ cầm mãi lên tay.
Kỳ Phương lại phải lên tiếng nhắc:
- Sao em không ăn đi?
- Chờ một chút, kem còn nóng lắm!
- Nóng ư? - Kỳ Phương tròn mắt.
Nguyệt Cầm gật đầu:
- Anh không thấy khói bay nghi ngút à?
- Trời! - Không còn nhịn được nữa, Kỳ Phương bật cười lớn. -
Trời ơi... Nguyệt Cầm, em cứ ăn thử một miếng đi xem có nóng không?
- Dạ... - Nghe lời anh nhưng vẫn sợ, Nguyệt Cầm cắn một
miếng nho nhỏ rồi kêu lên ngơ ngác. - Ô... nó lạnh... ngộ quá ta... -
Thích thú cô ăn ngấu nghiến hết cây kem... quên hết chuyện đời.
Ngồi yên nhìn miệng cô ăn một cách ngon lành, lòng Kỳ Phương
bỗng nao nao một cảm giác khác thường, muốn được ghi khắc hình ảnh đó
vào tâm khảm.
- Kỳ Phương, anh làm gì mà nhìn em hoài vậy! - Ăn xong cây
kem, ngẩng lên thấy Kỳ Phương chăm chú ngó mình, Nguyệt Cầm thẹn quá
kêu lên.
- À! Chớp mắt chợt tỉnh, Kỳ Phương vui vẻ. Hôm nay em đẹp
lắm Nguyệt Cầm. Bây giờ anh em mình đi chơi đu quay nhé? Em có dám
không?
- Dám. - Nguyệt Cầm gật đầu. - Có anh ở cạnh là việc gì em cũng dám làm hết á!
- Vậy thì đi. - Nắm tay cô, Kỳ Phương bước đến quầy vé.
Thường ngày anh rất sợ độ cao, nhưng... hôm nay vì cô, anh phá lệ thử
một lần lên cao cho biết.
Vòng quay đã bắt đầu, Nguyệt Cầm kêu lên sợ hãi bởi cảm giác
tròng trành. Giây lâu quen dần, cô bắt đầu kêu to thích thú:
- Tuyệt quá! Kỳ Phương ơi... chúng mình cao chưa. Anh nhìn
xem, những người dưới chân mình bé xíu. Một lát anh chụp cho em pô
hình nhé. Em muốn đem về khoe với ba, với nhỏ Lan... Chà! Cả xóm sẽ
ganh tỵ cho xem. Trời ơi... sao mà em hạnh phúc dữ vầy nè...
Hạnh phúc! Mắt Kỳ Phùng bỗng cay xè. Nguyệt Cầm em đúng là
tinh khiết, trong lành quá. Với em hạnh phúc có được thật dễ dàng. Em
không biết ganh đua cũng không biết đố kỳ cùng ai cả. Cuộc đời em lẽ
ra phải được sung sướng lắm. Em có biết là mình không còn sống được
bao lâu nữa không? Sao em cứ cười, cứ nói líu lo như chim vậy? Em có
biết một hành động ngây thơ của mình là một nhát dao cứa vào lòng anh
đau nhói.
- Hết rồi ư? - Chiếc đu quay dừng lại, Nguyệt Cầm kêu lên vẻ
tiếc rẻ. Kỳ Phương lại dắt cô sang một trò chơi khác. Nguyên một buổi
sáng cả hai đã chơi hết các trò chơi của khu du lịch. Và... có lẽ họ
sẽ còn chơi nữa nếu như bụng của Nguyệt Cầm không đột nhiên sôi sục vì
đói.
- Kỳ Phương ơi... em đói bụng rồi, mình ăn cái gì đó đi anh.
- À... ừ...!
Đưa Nguyệt Cầm vào một nhà hàng, Kỳ Phương đãi cô một bữa
đặc sản. Nguyệt Cầm thích lắm, cô ăn ngay không khách sáo. Và... một
lần nữa...cô làm anh bật cười với những cử chỉ quê mùa chất phác của
mình. Vui nhất là lúc cô ăn đùi gà chiên bột. Loay hoay, lớ ngớ thế
nào mà cái đùi gà bay vào trúng ngay mặt một vị khách nước ngoài. Báo
hại Kỳ Phương phải sang năn nỉ, xin lỗi...
- Bây giờ mình chơi tàu lượn siêu tốc nhé Kỳ Phương?
Vừa ăn xong, bụng no căng, Nguyệt Cầm lại đòi chơi nữa. Kỳ Phương nhẹ lắc đầu:
- Không được... chơi bây giờ sẽ đau bao tử đó.
- Ư! Nguyệt Cầm hờn dỗi quay mặt đi khiến Kỳ Phương phải chìa ra trước mặt cô hai tấm vé màu hồng.
- Đừng giận, anh đưa em đến nơi này, tuyệt lắm.
- Nơi nào thế? - Nguyệt Cầm háo hức.
Kỳ Phương nói nhỏ:
- Rạp xem phim.
- Rạp xem phim! - Đôi mắt tròn mở lớn. - Là trò chơi gì thế? Có vui không?
Kỳ Phương bí mật:
- Đến xem rồi biết.
- Ồ!...
Nhìn vẻ mặt nghệch ra ngơ ngác của Nguyệt Cầm, Kỳ Phương
biết cô không hình dung được cái việc xem phim là thế nào đâu. Cô đang
tưởng mình sắp được tham gia một trò chơi thú vị. Hẳn cô còn đang suy
nghĩ xem một lát chiếc ghế mình ngồi sẽ bay lên, hay chỉ đứng yên
nhún một chỗ như trò chơi nhún lúc nãy kia.
- Ơ! Màn hình đã được chiếu lên rối. - Nguyệt Cầm quá đỗi
ngạc nhiên, kêu lớn. - Kỳ Phương, những con người kia sao lại chui vào
được trong tấm vải như vậy hả?
Kỳ Phương chưa kịp trả lời, từ hàng ghế trên đã vang lên tiếng cười khúc khích của một đôi trai gái.
- Trời ơi... cô gái kia là người hành tinh này sao mà ngu ngơ, ngây thơ thế!
Kỳ Phương nói nhỏ xuống tai cô:
- Họ không phải người thật đâu. Họ chỉ là những hình ảnh
được ghi lại, tựa như anh chụp hình em vậy. Khác ở chỗ hiện đại hơn,
kỹ thuật hơn... những hình ảnh kia có thể đi đứng nói cười.
- Vậy, em hiểu rồi... - Nguyệt Cầm gật đầu chăm chú nhìn lên
màn ảnh. Câu chuyện phim hay quá, thu hút hết tâm trí của cô. Để cô
không hay cạnh bên mình Kỳ Phương vừa thở ra một hơi dài buồn bã.
Một ngày vui vẻ cuối cùng cũng trôi qua hết. Cũng như cái
ngày Nguyệt Cầm vĩnh viễn biến mất trong cuộc đời rồi cũng sẽ đến
thôi. Hôm qua ông Bằng đã nói với anh rằng... sự sống sót của Nguyệt
Cầm không còn quá một tuần.
Và... một trăm sáu mươi nạn nhân của cô cũng không tài nào
kéo dài hơn một tháng. Sự kiện này nhất định sẽ gây nên chấn động dữ
dội trong dư luận... Nhưng...chỉ một thời gian thôi, rồi tất cả cũng
sẽ chìm vào quên lãng. Kỳ Phương không hiểu liệu mình có quên được
Nguyệt Cầm? Sao phút giây này anh chỉ muốn ôm chặt cô vào lòng. Muốn
thét gào... muốn hét lên hỏi ông trời. Sao ông đối xử bất công, tàn
nhẫn với Nguyệt Cầm như thế? Trong suốt cuộc đời của mình cô chưa từng
tổn hại đến ai, chưa từng làm đau một cành cây ngọn cỏ...
- Ôi! Tiếng Nguyệt Cầm chợt kêu lên bẽn lẽn. Dứt mình khỏi
cơn suy tưởng Kỳ Phương bỗng nghe nao cả dạ. Đồi mắt của Nguyệt Cầm
nhìn anh rất lạ. Kỳ Phương ơi... anh nhìn xem trên màn ảnh, người ta
làm gì kỳ quá!
Nhìn lên màn ảnh rồi nhìn trở lại Nguyệt Cầm, Kỳ Phương cười khẽ:
- Không kỳ đâu, người ta đang biểu lộ tình yêu đấy.
- Tình yêu là gì? - Nguyệt Cầm tự hỏi rồi ngơ ngác nhìn
quanh. Những cặp nhân tình quanh cô, ai cũng giống như trên màn ảnh,
cùng hôn nhau say đắm.
- Kỳ Phương ơi... - Giây lâu,cô bỗng rụt rè gọi khẽ.
- Em muốn được anh hôn. Có được không?
Trang 10