Chap cuối
Ở sâu tít trong rừng lau sậy, có một ngôi nhà nhỏ, đó là nơi ở của bảy
chú khùng. Họ cũng mới chuyển về đây được một thời gian thôi, trước đó
thì cả bảy chú đều là công nhân thử việc của nhà máy bia Cắt-Bớt (một
công ty con của tập đoàn bia Carlsberg). Tuy nhiên, vì bảy chú khùng này
tính khí rất điên khùng, lại thường xuyên mang đồ nhắm đến chỗ làm, lấy
bia của nhà máy ra để nhậu nhẹt trong giờ làm việc nên Hội đồng quản
trị của công ty đã họp lại và quyết định đuổi việc. Từ đó, bảy chú khùng
về sống trong rừng lau sậy, ngày ngày cùng nhau ra bờ sông đãi cứt tìm
vàng.
Các chú khùng ra khỏi nhà từ tờ mờ sáng, khi những giọt sương sớm long
lanh còn đậu chi chít trên những mép lá mong manh, khi cả bãi cát bên bờ
sông vẫn chỉ là một vệt dài màu tối sậm mênh mông. Họ miệt mài làm việc
cho tới khi mặt trời hoàng hôn đỏ au khuất sau những rặng lau, lúc đó,
họ mới dồn toàn bộ số vàng đã đãi được trong ngày vào một cái bao to rồi
cùng nhau khiêng về.
Nhưng hôm nay, có cái gì đó không ổn, vừa bước chân vào nhà, các chú
khùng đã nhận ra điều đó. Đồ đạc trong nhà cứ loạn hết cả lên: cốc chén,
bát đũa, xoong nồi mỗi góc một thứ; nền nhà bê bết đất cát; giữa nhà là
một cái váy lấm lem bùn đất, trước cửa nhà tắm là cái coóc-sê nằm chỏng
chơ, còn vắt vẻo bên mép ban thờ là cái quần sì-líp hồng in hình chú
gấu chó Panda. Nghi ngờ nhà có trộm, các chú khùng cuống quýt chạy đi
kiểm tra lại đồ đạc cá nhân của mình.
- Đệt, còn gói mì tôm để tối nay ăn, vậy mà giờ đâu mất tiêu? Có trộm thật rồi…
- Cái quần sịp, cái quần sịp của tôi, mới giặt hôm qua, phơi ở ngoài dây cũng biến mất rồi…
- Laptop, laptop của tôi đâu? Sao còn mỗi cục nguồn thế này? Thằng khốn nạn, nó lấy laptop mà không lấy cục nguồn…
Lúc này, một chú khùng mới đứng ra để trấn an mọi người.
- Tất cả cứ bình tĩnh, giờ chúng ta chia nhau đi tìm khắp quanh nhà xem có phát hiện thêm được vết tích nào của trên trộm không.
Vậy là bảy chú khùng tản ra các hướng, ngó nghiêng, săm soi từng ngóc ngách. Bất chợt, một chú kêu lên:
- Lại đây, lại đây mau, có người trong nhà tắm.
Tức thì cả bọn chạy lại. Cửa nhà tắm vẫn đóng chặt, nhưng đúng là có
người bên trong thật, nghe rõ tiếng nước từ vòi hoa sen chảy xè xè, rồi
tiếng rên rỉ nhè nhẹ. “Rầm”, cửa nhà tắm bị đạp tung, bảy chú khùng ùa
vào, tất cả đều há hốc mồm kinh ngạc. Trước mặt họ là một cô gái không
mảnh vải che thân, ngồi tựa lưng vào góc tường, mắt đờ đẫn, hai chân
dạng ra, tay phải cầm vòi hoa sen, tay trái cầm cái quần sịp vừa ăn cắp
được của một chú khùng, trước mặt cô gái là cái laptop đang chiếu cảnh
chiến đấu giữa Ozawa và đồng bọn. Nhìn qua thì có vẻ như cô gái ấy đang
tắm, nhưng nhìn kỹ thì không phải, vì nguyên từ phần hông trở lên và từ
phần đùi trở xuống vẫn rất khô ráo. Và dường như cô ấy cũng không có ý
định tắm thì phải, vì cái vòi hoa sen vẫn đang phun nước xối xả vào một
vùng nhất định mà không hề có dấu hiệu sẽ di chuyển đến những vùng khác.
Thấy thế, một chú lùn hất hàm hỏi:
- Sắp xong chưa?
- Dạ chưa ạ. Mới đang khởi động thôi ạ.
- Vậy làm nhanh cho xong đi, rồi mặc quần áo đàng hoàng, ra ngoài ta sẽ nói chuyện.
Khoảng 15 phút sau, cô gái mới bẽn lẽn mở cửa nhà tắm đi ra. Các chú khùng đã đợi sẵn ở trên nhà.
- Cô là ai? Tại sao đến nhà chúng tôi ăn uống rồi tắm rửa?
- Tôi là công chúa, bị hoàng hậu sát hại nhưng may mắn sống sót và trốn
thoát được tới đây. Xin các anh cho tôi ở lại, đừng đuổi tôi đi.
Nghe vậy, một chú khùng ghé tai một chú khùng khác thì thầm:
- Tao đéo tin nó là công chúa đâu mày ạ. Công chúa đéo gì mà nhìn như con dở hơi…
- Quan trọng đéo gì, cứ cho nó ở lại để nó giặt quần áo, nấu cơm cho tụi
mình, đỡ tốn tiền thuê ô-sin, chứ hôm nào cũng ăn mì tôm tao nóng ruột
lắm rồi.
- Nhưng còn laptop với quần sịp của bọn mình, nó suốt ngày lôi ra nghịch ngợm thì sao?
- Quần sịp thì lúc đi làm chúng ta sẽ cho vào túi ni-lông mang hết đi,
còn laptop ta sẽ đặt mật khẩu, nó không hí hoáy được nữa đâu.
Vậy là từ ngày đó, Bạch Tuyết ở lại cùng với bảy chú khùng. Còn về phần
mụ hoàng hậu, tưởng đã giết được Bạch Tuyết, mụ sung sướng lắm, rồi hí
hửng lại gần chiếc gương và hỏi:
- Gương kia ngự ở góc nhà
Việt Nam ai đẹp bằng ta không nào?
Gương thần trả lời:
- Ngày xưa bà đẹp như tiên
Ngày nay bà giống con điên mất rồi!
Bạch Tuyết đẹp nhất trên đời!
- Hả? Nó vẫn chưa chết sao? Vậy giờ nó đang ở đâu? – Mụ hoàng hậu gầm lên.
- Nàng giờ ở hướng bờ sông
Tại nhà của bảy thằng khùng sida.
- Được, được lắm, lần này đích thân ta sẽ ra tay, để xem nó có thoát được nữa không.
Buổi sáng là khoảng thời gian mà Bạch Tuyết thấy chán nhất, vì mấy chú
khùng đi làm cả, nàng lủi thủi một mình, lại phải dọn dẹp, giặt giũ, cơm
nước. Quần sịp cũng bị cất hết, laptop thì đặt mật khẩu, nàng chả còn
thú vui nào cả. Đang ưỡn ẹo trên giường với mấy quả dưa leo, chợt Bạch
Tuyết thấy có bóng ai đó lò dò ở cổng, rồi cả tiếng nói vọng vào:
- Nhà có đồng nát sắt vụn bán không chị ơi?
- Không có đồng nát sắt vụn gì đâu, chỉ có vàng thôi, mua không?
- Có, mua hết, mua hết!
Vậy là Bạch Tuyết lạch bạch chạy xuống góc bếp, hì hục lôi cái bao vàng
mà bảy chú khùng đãi được ngày hôm qua mang ra bán đồng nát. Nhưng nàng
vừa ngẩng mặt lên thì “Xịt!!!”, một luồng hơi độc xộc thẳng vào mặt
nàng, Bạch Tuyết lập tức nằm vật ra đất bất tỉnh. Mụ hoàng hậu thấy vậy
thì ngửa mặt lên trời cười ha hả:
- Đáng đời, đây là xịt hơi cay chuyên dụng của 141 dùng để trấn át mấy
anh hổ báo, hít phải cái này rồi, ngươi làm gì còn đường sống nữa. Nhưng
thôi, để chắc ăn, ta cứ xịt thêm vài phát nữa cho yên tâm. Xịt! Xịt!
Xịt!!!!
Cùng lúc đó, ở ngoài bờ sông, các chú khùng vẫn đang hăng say đãi vàng.
Người thì đào cát, người thì bê, người thì sàng đãi, người thì lọc cặn,
ai làm việc của người ấy, nhịp nhàng, nhịp nhàng, tạo thành một vòng
quay liên hoàn. Bỗng tất cả đều giật mình dừng hết lại khi một chú khùng
kêu lên thất thanh rồi chỉ tay về hướng bờ sông:
- Có người chết đuối đang trôi vào kìa!
Quả thật, ở cách họ chỉ vài chục mét, một cái xác đàn ông đang dập dềnh
trôi vào sát bờ. Bảy chú khùng vứt hết đồ nghề xuống rồi đồng loạt chạy
lại chỗ cái xác. Đó là một thanh niên còn rất trẻ, và hình như anh ta
chưa chết, tim anh ta vẫn đập dù hơi thở khá yếu ớt, có lẽ vì phải bơi
một quãng đường dài nên anh ta đã kiệt sức và lịm đi. Sau một lát nghỉ
ngơi, người thanh niên dần tỉnh lại. Thấy vậy, một chú khùng liền hỏi:
- Anh là ai? Tại sao lại đến nông nỗi này?
- Tôi là hoàng tử, con trai của Quốc Vương Lào, sang Việt Nam du học
theo dạng cử tuyển, hôm qua tôi có đi bơm ngực nhưng bị sốc thuốc rồi
ngất đi, họ tưởng tôi chết nên ném xuống sông. May mà số tôi vẫn chưa
đến ngày tận…
- Thôi được rồi, anh cứ tạm về chỗ chúng tôi nghỉ ngơi vài ngày cho khỏe hẳn đã, rồi sau đó tính tiếp.
Thế là hoàng tử theo bảy chú khùng về nhà. Vừa tới nơi, họ thấy cổng nhà
mở toang, còn Bạch Tuyết thì đang nằm ngửa, dạng chân, bất động giữa
sân. Thấy vậy, hoàng tử nước Lào liền đứng lên gào to:
- Khiêng cô ấy vào trong buồng, tôi biết y thuật, tôi sẽ chữa cho cô ấy.
Lập tức Bạch Tuyết được đưa vào buồng trong. Hoàng tử yêu cầu mọi người
cởi hết quần áo của Bạch Tuyết ra, còn hoàng tử thì tự cởi quần áo của
hoàng tử, sau đó hắn đuổi hết mọi người ra ngoài rồi đóng chặt cửa buồng
lại. Không hiểu ở bên trong hắn chữa trị cho công chúa kiểu gì nhưng ở
bên ngoài chỉ nghe thấy những tiếng huỳnh huỵch, uỳnh uỵch. Khoảng 15
phút sau, đã thấy Bạch Tuyết mở cửa, hớn hở đi ra. Bảy chú khùng thấy
vậy thì vui mừng lắm, reo hò ầm ĩ. Bỗng, công chúa đưa ngón tay lên
miệng “Suỵt” một cái ra dấu im lặng:
- Bé mồm thôi, để cho hoàng tử ngủ, hoàng tử vừa bị mất sức đấy.
Kể từ hôm đó, mọi việc lại trở lại quỹ đạo bình thường. Sáng sáng, bảy
chú khùng cùng với hoàng tử ra bờ sông đãi vàng, Bạch Tuyết ở nhà dọn
dẹp, giặt giũ, đến chiều thì nấu cơm đợi mọi người về ăn. Cuộc sống cứ
thế bình lặng trôi cho đến một hôm…
Hôm ấy, khi mà hoàng tử và bảy chú khùng vừa đi khỏi thì có một mụ bán
hàng rong cứ đi lại lại, ngó nghiêng trước cổng, rồi thò hẳn cổ vào
trong sân rao to:
- Ai bánh khúc, bánh giò nóng không? Bánh khúc bánh giò nóng đê…
- Cho tôi hai cái, mang vào đây cho tôi với…
- Vâng, có ngay đây ạ!
Mụ bán hàng hăm hở cầm bánh vào nhà, nhưng vẫn không thấy ai, chợt nghe tiếng từ buồng trong vọng ra:
- Mang giúp vào trong này giúp tôi, tôi mệt lắm, không ra ngoài được…
Mụ hoàng hậu không nghi ngờ gì, tưởng là Bạch Tuyết đang ốm thật liền hí
hửng đi tiếp vào trong. Nhưng khi mụ vừa với bước vào thì cánh cửa đã
đóng sập lại, nằm trên giường đợi mụ không phải là Bạch Tuyết mà là bảy
chú khùng, tất cả đều đang trong trạng thái khỏa thân, sẵn sàng chiến
đấu. Không biết bảy chú khùng xử lý mụ hoàng hậu trong buồng ra sao
nhưng ở bên ngoài cũng chỉ nghe thấy tiếng huỳnh huỵch, uỳnh uỵch mỗi
lúc một dồn dập. Bạch Tuyết đứng ở bên ngoài nghe thấy những âm thanh
như vậy cũng thắc mắc lắm, nàng liền ghé sát tai hoàng tử rồi thì thầm:
- Không biết bảy anh ấy đang làm gì mụ ta vậy anh nhỉ? Em tò mò muốn xem quá!
- Có gì đâu mà tò mò, cũng giống như là anh và em vẫn thường xuyên làm
ấy, chẳng qua là liều lượng được tăng lên gấp bảy lần thôi.
Và kể từ đó, hoàng tử, công chúa, bảy chú khùng và hoàng hậu sống và sinh hoạt với nhau hạnh phúc đến lúc chết.